Chúa Nhật 5 Mùa Chay Năm A – Người Chết Không Tự Nói

22/03/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan 11, 1-45.

Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.

Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Ðiđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”.

Ðến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.

Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Ðã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”.

Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.

“Lazarô, hãy ra khỏi mồ!”.

“Chúa Kitô không cam chịu những nấm mồ mà chúng ta tự đào cho mình bằng sự lựa chọn hướng đến điều ác và cái chết, bằng những sai lầm và tội lỗi. Ngài mời gọi chúng ta bước ra khỏi mồ: ‘Hãy ra khỏi mồ!’” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Có những cái chết không cần những nấm mồ. Người ta vẫn sống, vẫn nói, nhưng bên trong đã bị vùi lấp bởi sợ hãi và những lựa chọn sai lầm; có những lời nói ra chỉ để che đi một sự im lặng đang lớn dần. Và rồi, không còn gì vang lên – vì ‘người chết không tự nói!’.

Trình thuật Tin Mừng ghi lại một câu rất lạ của Chúa Giêsu, “Lazarô bạn của chúng ta đang yên giấc”. Thánh Kinh gọi cái chết là giấc ngủ – không phải để làm nhẹ nỗi đau, nhưng để tước khỏi nó tiếng nói cuối cùng. Nhưng chính ở đây, một sự thật lạnh lẽo lộ ra: người ngủ không tự đánh thức mình. Người chết không thể gọi tên mình – ‘người chết không tự nói’. Không còn lời để xin, không còn tiếng để kêu, ngay cả một tiếng thở dài cũng không còn.

Vì thế, điều quyết định không nằm ở Lazarô, mà ở tiếng gọi từ bên ngoài. Một tiếng gọi xuyên qua bốn ngày trong mồ, xuyên qua mùi của sự phân huỷ, xuyên qua nỗi tuyệt vọng của Matta và Maria. “Hãy ra khỏi mồ!” không phải là một lời ủi an, nhưng là một mệnh lệnh của sự sống; một lời gọi đủ mạnh để phá vỡ mọi im lặng. Chúa Giêsu không giải thích cái chết; Ngài chỉ gọi con người ra khỏi nó. “Cái chết không còn là bức tường… nhưng là một cây cầu!” – Raniero Cantalamessa.

Chúa Giêsu đã đến khi mọi sự xem ra đã kết thúc. Chính nơi tận cùng ấy, Lời Chúa qua miệng Ezêkiel xưa vọng về: “Chính Ta sẽ đưa các ngươi lên khỏi huyệt!” – bài đọc một. Không phải con người tự thoát, nhưng được kéo ra nhờ Thần Khí của Đức Kitô – bài đọc hai. Bởi lẽ, “Chúa luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa” – Thánh Vịnh đáp ca. Như vậy, khi mọi sự đã tắt, lòng từ ái chứa chan của Thiên Chúa mới lộ ra – không ai tự kéo mình ra khỏi mồ – ‘người chết không tự nói’. Chính Thiên Chúa mới kéo chúng ta ra. “Chúng ta không sở hữu ơn cứu độ; nhưng chỉ có thể đón nhận nó!” – Von Balthasar.

Anh Chị em,

Chúa Kitô không chỉ gọi người chết sống lại; Ngài còn chạm đến những vùng chết được chôn kín: nơi tội lỗi, sợ hãi và tuyệt vọng khiến chúng ta câm lặng. Ngài không chờ chúng ta đủ mạnh để tự bước ra, cũng không đòi ai giải thích hay tự cứu mình. Ngài gọi và chỉ gọi vì Ngài biết chúng ta không còn khả năng nói. Nhưng để lời gọi ấy trở thành sự sống, phải “Đem phiến đá này đi!”. Đức tin không phải là cảm xúc, nhưng là một quyết định: dám để Chúa bước vào, để Ngài gọi, để Ngài chạm đến điều chúng ta chôn kín. Chính ở đó, sự sống bắt đầu. Hôm nay, Chúa Kitô vẫn đứng đó, không mệt mỏi, không ép buộc, nhưng gọi bạn và tôi: “Đem phiến đá này đi!” – để sự sống có lối đi vào – bằng không, chúng ta sẽ tiếp tục sống như những người chết biết đi.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con như người chết biết đi, như kẻ bị thương biết đi; xin gọi con ra khỏi huyệt, để con được sống!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế