Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an 12, 1-11.
Sáu ngày trước Lễ Vượt Qua, Chúa Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a, nơi La-da-rô đã chết được Người cho sống lại. Tại đây người ta dọn bữa cho Người ăn. Mác-ta hầu bàn. Còn La-da-rô cũng là một trong những kẻ đồng bàn với Người. Bấy giờ Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm, dầu cam tùng hảo hạng, và xức chân Chúa Giê-su, rồi lấy tóc mình mà lau. Hương thơm toả đầy nhà. Một môn đệ là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ sẽ phản nộp Người, liền nói: “Sao không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng mà cho người nghèo khó?” Hắn nói thế không phải vì lo lắng cho người nghèo khó đâu, mà vì hắn là tên trộm cắp, lại được giữ túi tiền, nên bớt xén các khoản tiền người ta bỏ vào đó. Vậy Chúa Giê-su nói: “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta. Vì các ngươi sẽ có người nghèo luôn bên cạnh các ngươi, còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu”.
Có đám đông người Do-thái biết Người đang ở đó, nên tuôn đến, không những vì Chúa Giê-su, mà còn để thấy La-da-rô, kẻ đã chết được Người cho sống lại. Thế là các Thượng tế quyết định giết luôn cả La-da-rô, vì tại ông mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin theo Chúa Giê-su.

“Hãy để cô ấy yên!”
“Bất kể trạng thái tâm thần của bạn ra sao, hãy luôn cho phép linh hồn quỳ gối! Bởi lẽ, thờ phượng và yêu mến luôn cần cho sự thánh thiện và hạnh phúc của bạn!” – Anon.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu đáng để đánh đổi mọi sự, kể cả ‘phẩm giá’. Ngài là Đấng cần thiết cho sự thánh thiện và hạnh phúc. Maria là kiểu mẫu của một người luôn ‘cho phép linh hồn quỳ gối!’.
Vậy mà Chúa Giêsu đã để cô ấy quỳ gối như một cách ‘tỏ tình’ – giữa phòng tiệc – thậm chí để cô lấy một cân dầu thơm hảo hạng đổ lên chân mình và lau bằng tóc. Điều lý thú là, Giuđa bất bình; nhưng lý thú hơn, Ngài trách ông và nói, “Hãy để cô ấy yên!”. Nhiều lúc, chúng ta chỉ muốn đứng để giữ chút tự trọng; nhưng chỉ khi quỳ, bạn và tôi mới ở đúng chỗ. Maria “phung phí” điều người khác cho là quá đáng, Chúa Giêsu gọi là đúng lúc. Nhỏ bé, cô ‘cho phép linh hồn quỳ gối’ và đã chạm tới điều lớn lao nhất. “Trừ khi đó là tình yêu điên cuồng, say đắm và phi thường, nếu không thì bạn đang lãng phí!” – Tiffanie DeBartolo.
Thật lạ! Việc quỳ trước Chúa Giêsu không hạ thấp, mà nâng con người lên. Hương dầu không chỉ toả lan trong căn phòng, nhưng còn lan toả vào lịch sử cứu độ: một cử chỉ thờ phượng đi trước mai táng. Maria không chỉ yêu, cô “hiểu” bằng con tim. Khi linh hồn được phép quỳ gối, nó nhìn bằng đôi mắt Thiên Chúa – nơi mất mát thành hiến dâng, nơi chết chóc hé mở sự sống – phục sinh!
Chúng ta có thể làm nhiều điều “đúng”, nhưng hiếm khi “quỳ”. Giữ đạo, nhưng không cúi mình trong thờ phượng; làm nhiều việc, nhưng thiếu một cử chỉ ‘vô ích’ – đó là điều chúng ta còn thiếu trước Chúa. Vì thế, nội tâm khô cứng, đức tin thành bổn phận, tình yêu mất hương. Một linh hồn không quỳ, sớm muộn cũng cúi mình trước những điều thấp hơn. “Nếu bạn không thờ phượng Thiên Chúa, bạn sẽ thờ một điều gì đó, và chín lần trong mười, đó sẽ là chính bạn!” – Fulton Sheen.
Kể lại câu chuyện này, Gioan mời chúng ta như Maria, dám “đổ” hết cho Chúa Giêsu. Không gì quá đắt! Thờ phượng là điều đáng giá nhất, vì nó làm bạn và tôi trở nên con người Chúa muốn chúng ta trở thành. “Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi!” – Thánh Vịnh đáp ca. Ngài là Ánh Sáng, là Sự Sống; “Đấng sáng tạo và căng vòm trời, ban hơi thở cho dân trên mặt đất” – bài đọc một.
Anh Chị em,
Nhìn lên Chúa Kitô! Ngài không chỉ dạy chúng ta quỳ, chính Ngài đã sống điều đó. Linh hồn Ngài luôn hướng về Cha trong sự vâng phục trọn vẹn; và đỉnh cao của sự “quỳ gối” ấy là thập giá. Trên thập giá, Con Thiên Chúa như cúi mình đến tận cùng, trao phó tất cả trong tay Cha; để từ đó, cùng Cha, nâng con người lên. Vì thế, mỗi lần quỳ xuống trong thờ phượng, chúng ta được cuốn vào chuyển động của Chúa Kitô: từ hiến dâng đến phục sinh, từ hạ mình đến sống niềm hạnh phúc trong chính mình – cứu độ!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con đầy tội, Chúa đầy tình; giữa những ồn ào và tính toán, xin cho con dám “phung phí” tình yêu trước Ngài; giúp con tìm lại hương thơm của trái tim biết quỳ!”, Amen.
Lm. Minh Anh TGP. Huế