Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 10, 7-15.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy đi rao giảng rằng “Nước Trời đã gần đến”. Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn.
“Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: “Bình an cho nhà này”. Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy”.

“Nếu nhà ấy xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em”.
Một cô gái chào hàng bấm chuông nhiều nhà. Có nhà đóng sầm cửa. Cô mỉm cười bước sang nhà kế bên. Có người hỏi: “Cô không giận sao?”. Cô đáp: “Họ từ chối món quà của tôi; nhưng bình an vẫn ở với tôi!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Cô gái chào hàng ấy vừa kể một dụ ngôn Tin Mừng. Bình an Chúa Giêsu trao cho người môn đệ biết đi, biết đến, biết ở, rồi biết trở về – một bình an không chịu đứng yên. Lời Chúa hôm nay hé mở một hình ảnh thật đẹp: ‘bình an có đôi chân’.
Chúng ta thường nghĩ cứ đem Tin Mừng trao cho người khác thì sẽ được họ đón nhận. Nhưng không! Chúa Giêsu đã nói trước sẽ có những cánh cửa đóng kín, cũng có những cánh cửa mở ra. Điều lạ là bình an không bao giờ mắc kẹt trước những cửa đóng then cài của lòng người. Bản Hy Lạp viết elthetō – “sẽ đến”; và epistraphētō – “sẽ trở về”. Bình an luôn tìm đến và cũng biết trở về; điều quyết định là lòng người có mở hay không. Điều bị khước từ không phải là bình an, nhưng là cơ hội để bình an ở lại. “Nếu chính bạn bình an, thì thế giới này đã có thêm một phần bình an!” – Thomas Merton.
Phản ứng của chúng ta lúc bấy giờ sẽ thế nào? Phải chăng chỉ một cánh cửa khép lại cũng đủ làm lòng mình khép lại? Chỉ một lời từ chối cũng đủ làm mất bình an, vì chúng ta dễ để cách cư xử của người khác quyết định nội tâm mình. Nhưng người môn đệ không được sai đi để tìm sự đón nhận, mà để trao bình an. Họ có thể bị khước từ, nhưng không được đánh mất điều mình mang theo. “Một đời sống thiêng liêng đích thực luôn dẫn chúng ta từ khước từ đến hiếu khách!” – Henri Nouwen.
Hôsê cho thấy trái tim của Thiên Chúa cũng luôn bước trước đôi chân con người. “Ta đã tập đi cho Épraim… Ta lấy dây nhân nghĩa, lấy mối ân tình mà lôi kéo chúng” – bài đọc một. Người môn đệ chỉ thật sự mang bình an đến cho người khác khi chính họ bước đi trong ánh tôn nhan Thiên Chúa. Bởi thế, Thánh Vịnh đáp ca cũng trở thành lời cầu của họ: “Lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan rạng ngời, để chúng con được ơn cứu độ!”.
Anh Chị em,
Đức Kitô không ngừng bước đến với con người, dù không ít lần bị khước từ. Vậy mà Ngài không đáp trả bằng oán hờn, nhưng bằng bình an; không dừng lại trước những cánh cửa khép kín, nhưng tiếp tục gõ cửa lòng người bằng tình yêu và lòng thương xót. Hôm nay, Ngài vẫn tiếp tục bước đến qua Hội Thánh và qua mỗi người môn đệ, mang theo bình an của Đấng Phục Sinh. Chỉ khi không để sự khước từ làm dừng bước tình yêu, chúng ta mới thật sự trở thành chứng nhân của bình an, một ‘bình an có đôi chân’. “Bóng tối không thể xua tan bóng tối; chỉ ánh sáng mới làm được. Hận thù không thể xua tan hận thù; chỉ tình yêu mới làm được!” – Martin Luther King Jr..
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để sự khước từ làm con chùn bước, đừng để tổn thương làm con khép lòng, nhưng cho con luôn mang bình an của Chúa đến với người thương lẫn kẻ ghét!”, Amen.
Lm. Minh Anh TGP. Huế