Một Thoáng Tin Mừng Chúa Nhật XX Thường Niên, Năm A

13/08/2026

Tin Mừng Mt 15, 21-28

Hôm nay, chúng ta quan sát một người mẹ Ca-na-an dân ngoại, vì muốn con gái đang bị quỷ ám lâu năm được khỏi, nên khi nghe nói về Đức Giê-su, bà đã lặn lội đến tìm gặp Ngài.

Bà can đảm biết chừng nào, khi vượt qua tất cả rào cản về tôn giáo, địa lý, niềm tin, nhất là về thân phận phụ nữ bị xem thường. Tình yêu và lòng tin ấy cứ xoắn quyện với nhau giúp bà có được sức mạnh kỳ diệu, vượt mọi thử thách và đạt đến việc cứu chữa con gái.

Người mẹ xứ Ca-na-an xin với Đức Giê-su: “Xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ nhập khổ sở lắm”. Đứa con bị quỷ nhập khổ sở là đúng rồi. Thế nhưng thực tế ai khổ hơn ai, đứa con hay bà mẹ? Mỗi lần con rên, con quằn quại là lòng mẹ quặn đau như muối xát, mẹ ước gì được lãnh lấy mọi cơn đau của con.

Bà xin Đức Giê-su nhìn đến nổi đau của một bà mẹ, đau vì nổi đau của đứa con. Nhưng Ngài không đáp lại một lời. Dẫu thế, bà chẳng ngã lòng trước thái độ lạnh lùng của Đức Giê-su. Bà cứ lẽo đẽo theo sau mà nài xin mãi, đến nổi các môn đệ không chịu được những lời lẽo nhẽo ấy nên trình với Chúa để đuổi bà về.

Mặc dầu vậy bà vẫn trực tiếp giáp mặt Đức Giê-su và nài xin cứu giúp. Lần này bà lãnh đủ một gáo nước lạnh: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”.

Câu chuyện đã đi đến cao điểm, thử thách đã đến tận cùng. Chính trong cơn thử thách như thế ta mới thấy hết vẻ đẹp của tình mẫu tử và lòng tin của bà.

Bà chấp nhận lối so sánh của Đức Giê-su. Bà không dám mong được những ân huệ như dân Do Thái, bà chỉ xin chút vụn vặt thừa thãi cho con bà, bởi vì “lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống”.

Đến đây thì Đức Giê-su chẳng còn lý do gì để chối từ, Ngài nói: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn sao thì được như vậy”.

Nhận biết mình hèn mọn nên hoàn toàn cậy dựa vào lòng trắc ẩn của Chúa. Thiên Chúa đầy lòng thương xót không thể từ chối lời nài van của một người không sao tìm ra một nơi nương tựa nào khác ngoài lòng trắc ẩn của Ngài, và Đức Giê-su nói: “Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy”.

Hơn nữa, Ngài cũng có một bà mẹ là Đức Ma-ri-a. Rồi sẽ có ngày Mẹ Ngài sẽ khổ đau theo con trên đường thương khó, trái tim Mẹ như bị lưỡi gươm đâm thâu khi đứng dưới chân Thập giá. Có lẽ nổi đau khổ của bà mẹ Ca-na-an khiến Đức Giê-su chạnh nghĩ đến mẹ của mình.

Đức Giê-su đã khen ngợi đức tin của bà mẹ Ca-na-an. Lòng kiên nhẫn của bà là một bằng chứng đức tin. Ngài đề cao một mẫu gương về đức khiêm tốn, kiên trì và phó thác hoàn toàn nơi Chúa.

Lm. Sta-nít-la-ô Nguyễn Đức Vệ