Thứ Sáu Tuần 19 Thường Niên Năm A – Đủ Cớ – Vẫn Không Bỏ

14/08/2026

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu 19, 3-12.

Khi ấy, có những người biệt phái đến cùng Chúa Giêsu và hỏi thử Người rằng: “Có được phép rẫy vợ vì bất cứ lẽ gì không?” Người đáp: “Nào các ông đã chẳng đọc thấy rằng: Từ thuở ban đầu, Tạo Hoá đã dựng loài người có nam có nữ, và Người đã phán: Bởi thế nên người nam sẽ bỏ cha mẹ mà kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ nên một thân xác? Cho nên họ không còn là hai, nhưng là một thân xác. Vậy điều gì Thiên Chúa đã kết hợp, thì loài người không được phân ly”. Họ hỏi lại: “Vậy tại sao Môsê đã truyền cấp tờ ly hôn mà cho rẫy vợ?” Người đáp: “Vì lòng chai đá của các ông mà Môsê đã cho phép các ông rẫy vợ; nhưng từ ban đầu thì không có như vậy. Tôi bảo các ông rằng: Ai rẫy vợ, trừ nố gian dâm, và đi cưới vợ khác, thì phạm tội ngoại tình. Và ai cưới người đã bị rẫy, cũng phạm tội ngoại tình”.

Các môn đệ thưa Người rằng: “Nếu sự thể việc vợ chồng là như thế, thì tốt hơn đừng cưới vợ”. Người đáp: “Không phải mọi người hiểu được điều ấy, nhưng chỉ những ai được ban cho hiểu mà thôi. Vì có những hoạn nhân từ lòng mẹ sinh ra, có những hoạn nhân do người ta làm nên, và có những người vì Nước Trời, tự trở thành hoạn nhân. Ai có thể hiểu được thì hiểu”.

“Ta sẽ nhớ lại giao ước đã lập với ngươi!”.

“Không phải tình yêu nâng đỡ hôn nhân; nhưng từ nay, chính hôn nhân nâng đỡ tình yêu!” – Dietrich Bonhoeffer.

Kính thưa Anh Chị em,

Con người thường nghĩ tình còn, hôn nhân còn; nhưng có lúc, chính hôn nhân giữ cho tình khỏi chết. Với Thiên Chúa, giao ước đã biểu lộ một tình yêu ‘đủ cớ – vẫn không bỏ’.

Để thử Chúa Giêsu, người Pharisêu hỏi: “Có được phép rẫy vợ mình vì bất cứ lý do nào không?”. Họ tìm lý do để bỏ; Ngài nêu lý do họ bỏ: “lòng chai dạ đá”. Bản Hy Lạp viết sklērokardía – không chỉ là chai lòng, nhưng là một trái tim đã hoá cứng đến mức không còn đau nỗi đau của người khác. Môsê cực lòng bật đèn ly dị vì sự trơ lì ấy, chứ không biến nó thành ý định của Thiên Chúa. Chúa Giêsu đưa họ về “thuở ban đầu”: giao ước đã nên “huyết nhục” – đi vào máu thịt. Họ tìm ‘đủ cớ’ để bỏ; Ngài nại hôn ước để giữ. “Tình yêu họ cam kết với nhau lớn hơn bất cứ cảm xúc, tình cảm hay trạng thái tâm hồn nào!” – Phanxicô.

Nếu ai đó có đủ lý do để bỏ, thì người ấy chính là Thiên Chúa. Giữa đồng, Giêrusalem giãy giụa trong máu, Ngài cúi xuống, phủ áo, nhặt về, làm cho nên xinh đẹp. Và Ngài kết ước với nó. Nhưng vừa lớn lên, nó đã cậy sắc mà phản bội Đấng cứu mình. Nó lấy quà tặng để ngoại tình; lấy ân huệ mà phản bội. Vậy mà sau tất cả, Ngài vẫn phán: “Ta sẽ nhớ lại giao ước đã lập với ngươi!” – bài đọc một. Con người nhớ lỗi, quên thề; Thiên Chúa tha lỗi, nhớ thề. Vì “Giờ đây cơn giận đã nguôi rồi, và Chúa lại ban niềm an ủi” – Thánh Vịnh đáp ca.

Hiếm khi chúng ta bỏ nhau chỉ trong một ngày. Nhưng “lòng chai dạ đá” đã bắt đầu nhen nhóm khi tôi chỉ biết mình bị tổn thương. Hôn ước không phủ nhận lỗi lầm hay dung túng bạo hành; nhưng cũng không lấy một lỗi lầm để định nghĩa cả một con người. Chúa không hỏi Israel còn gì đáng yêu; Ngài chỉ hỏi giao ước còn ý nghĩa gì. Chúng ta thường chỉ cần người kia hết đáng yêu là lời thề cũng hết nghĩa; đang khi Thiên Chúa lại chưa bao giờ thôi yêu. Vì thế, dù trong hôn nhân hay độc thân vì Nước Trời, mọi ơn gọi đều là học ở lại với Đấng đã gọi mình.

Anh Chị em,

“Tình yêu không biết chiều sâu của chính mình cho đến giờ ly biệt!” – Kahlil Gibran. Trên thập giá, Đức Kitô không nói về lòng trung tín; Ngài trở thành Đấng trung tín. Nhân loại ruồng rẫy, đuổi bỏ và ly dị Ngài; Ngài vẫn ở lại, đi vào tận cùng nỗi đau của kẻ bị bỏ, để không một tội nhân nào ở ngoài giao ước. Máu chảy không đòi báo oán, nhưng trở thành “máu giao ước” thứ tha. Khi sống lại, Ngài trở về không với bản liệt kê tội trạng, nhưng với lời “Bình an cho anh em!”. Thương tích vẫn còn đó; nhưng trong tay Ngài, không còn là chứng cứ kết án, mà là dấu ấn của một tình yêu lớn hơn mọi phản bội – có tên ‘đủ cớ – vẫn không bỏ’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, khi nhớ lỗi, cho con nhớ lời thề; khi cạn yêu, cho con kín múc sức yêu từ ‘máu giao ước’; khi đủ cớ để bỏ, cho con ở lại như Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh TGP. Huế